Photobucket

Photobucket

Photobucket

Blog.Uhm.vNBlog.Uhm.vNBlog.Uhm.vNBlog.Uhm.vNBlog.Uhm.vNBlog.Uhm.vNBlog.Uhm.vNBlog.Uhm.vN

Trước là tiểu nhân, sau là quân tử – Một (2)


Một : Đã ko còn là lần gặp gỡ đầu tiên nữa (2)

Ngụy Nhất đưa mắt nhìn xung quanh, thấy có món bánh ngọt Tiramisu vị dâu tây, tinh thần mới khá lên đc chút xíu.. Bê đĩa bánh nhỏ trên tay, tìm một góc khuất ko ai chú ý tới, chậm rãi ngồi thưởng thức món bánh ngọt nhưng ánh mắt vẫn luôn nhìn về phía đám người cao ngạo tự phụ kia, tâm hồn ko biết tha thẩn đi tận đâu nữa.

 

“Hình như đã từng gặp em này rồi thì phải”, một giọng nói dịu dàng vang lên trên đầu cô.

 

Ngụy Nhất ngẩng đầu lên, bắt gặp một khuôn mặt khôi ngô tuấn tútràn đầy phong độ.

 

Hắn tự cho mình là Giả Bảo Ngọc hả? Ngụy Nhất đứng lên, cung kính nói: “ Tô học trưởng, chào anh”.

 

Tô Thích nhoẻn miệng cười, lộ rõ tám chiếc răng trắng ngần, “Hóa ra vẫn còn nhận ra anh cơ đấy! Cứ nghĩ quý nhân thì hay quên, cô bạn học họ Ngụy đã quên đám thường dân như bọn anh rồi chứ?”, anh khẽ xoa xoa cằm, mỉm cười, “Sao lần này ko gọi là anh Tô nữa hả?”.

 

Thầm nghĩ, anh ta muốn hkoe vẻ đẹp trai của mình hả, xoa cằm rõ ràng là một cử chỉ cợt nhả thiếu đứng đắn, nhưng điệu bọ này của Tô Thích, chậc chậc, lại vô cùng phong lưu phóng khoáng, đúng là một phong cách riêng.

 

Ngụy Nhất vừa nghĩ tới hành động ngốc nghếch của mình ở trường, khuôn mặt lại đỏ rựng lên, không nói thêm gì nữa. Trong lòng tự nhủ: Nếu một nhân vật tài giỏi tiếng tăm lừng lẫy như anh ta mà chỉ là thường dân, vậy một nữ sinh viên bình thường như cô sẽ nhỏ nhoi như hạt bụi là cái chắc.

 Tô Thích đưa cho Ngụy Nhất một ly nước chanh, cử chỉ luôn nhẹ nhàng hòa nhã. Anh nói: “Ko ngờ em là con gái nhà họ Ngụy”.

 Ngụy Nhất đón lấy ly nước, nói một câu cảm ơn.

 Tô Thích lại nói: “ Ở trường em khiêm nhường thật đấy”.

 “Ừm”. Ngụy Nhất ừ hữ một tiếng.

 “Nhưng đôi khi cũng có những hành động rất táo bạo”, Tô Thích nói tiếp. Hình như đang nghĩ tới chuyện gì đó, nét cười trên khuôn mặt càng đậm hơn.

 

Ngụy Nhất biết rõ, anh ta muốn nói đến chuyện gì, tự thấy ko còn chút thể diện nào mà nhìn người quen cũ nữa, trong chốc lát, mặt mũi liền đỏ lựng lên, lại cúi gằm mặt xuống.

 Thấy vậy, ánh mắt Tô Thích lại ngập tràn thương cảm, đưa tay lướt nhẹ lên mái tóc cô, vừa như muốn nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mềm mại ấy vừa như chỉ chạm gần tới đó mà thôi.

 Ngụy Nhất toàn thân run rẩy, nói bằng một giọng nhanh đến nỗi ngay chính bản thân cô cũng nghe ko rõ nữa: “Em em em em đi ra nhà vệ sinh…”, rồi bỏ đồ ăn trên tay xuống, nhanh chóng chạy biến khỏi đó.

Ánh mắt Tô Thích dõi theo bóng cô cho tới tận cuối phòng, bất giác dấy lên chút thương xót.

 Quay người lại, anh bất ngờ gặp phải một ánh mắt sắc nhọn mang chút dò xét. Trâu Tướng Quân mở lời trước: “Hai người quen nhau?”.

 Tô Thích biết Tướng Quân muốn ám chỉ ai, cũng ko giả ngây giả ngô nữa, nói: “Ừ, em ấy học lớp dưới, năm thứ nhất”.

 Trâu Tướng Quân lạnh nhạt nói: “Anh họ, ko ngờ anh lại có khẩu vị này. Trình độ được nâng cao nhiều rồi đấy”.

 Tô Thích lấy nhu thắng cương, hòa nhã nói: “Nếu như cậu tùy tiện chỉ điểm vài chỗ, trình độ của Tô Thích này cũng ko đến nỗi kém như bây giờ đâu”, ám chỉ tính cách đào hoa phong lưu của Trâu Tướng Quân.

 Tô Thích  và Trâu Tướng Quân vừa là bạn học thời trunghọc, vừa là anh em họ. Trâu Tướng Quân nhỏ hơn Tô Thích hai tháng tuổi nhưng tính cách và sở thích của hai người lại khác xa nhau. Trâu Tướng Quân chẳng bao giờ đếm xỉa đến phong thái quân tử của Tô Thích; Tô Thích lại càng ko dám gật bừa trước tính cách phóng đãng, ương bướng của  Trâu Tướng Quân. Hai người luôn ngầm đối đầu nhau, đều ko cảm thấy hài lòng về đối phương. Thêm vào đó, ông chủ họ Trâu lại có tính thiên vị, mặc dù lòng và mu bàn tay đều là thịt, rõ ràng nói yeu quý cháu nội và cháu ngoại như nhau, nhưng thực tế, ai là đích tôn, ai là ngoại tộc, ông đều phân biệt rất rõ ràng.

 “Nhà họ Ngụy đang nóng lòng đến gặp ba mẹ em, mong muốn hai gia đình kết tình thông gia. Hy vọng em có thể giúp nhà họ Ngụy qua được khủng hoảng kinh tế lần này. Anh họ, anh thử nói xem, em có nên thuận theo ý của hai bậc phụ huynh nhà học Ngụy ko?”

 Những câu nói của Trâu Tướng Quân mang nhiều ẩn ý, Tô Thích ko phải ko hiểu những ngôn từ đầy khiêu khích đó, anh mỉm cười khiêm nhường, ung dung buông hai từ: “Tùy thôi”

 Trâu Tướng Quân chăm chú quan sát biểu hiện của Tô Thích, thấy quả thực ko có gì khác thường, cảm thấy mất hứng liền quay người bỏ đến chỗ khác.

 Sau khi Trâu Tướng Quân đi rồi, Tô Thích nâng ly nước chanh ban nãy Ngụy Nhất vừa uống lên trước mặt mỉm cười ngắm một hồi, sau đó đặt môi vào đúng vết môi nhỏ xinh ban nãy cò lưu lại trên miệng ly, một hơi uống cạn

 Bữa tiệc trôi qua khá lâu, bóng dáng nhỏ bé kia mãi tới giờ mới xuất hiện trở lại. Cô đã rửa sạch lớp thuốc chống dị ứng, những nốt mẩn đỏ trên mặt đã đỡ hơn chút, càng lộ rõ khuôn mặt vốn trắng ngần.

 Ngụy Nhất tiến về phía trước, nói với Tô Thích: “Anh…Tô”

 “Hả?”, Tô Thích cúi nhìn, đôi mắt lá răm đầy mê hoặc đang chăm chú nhìn cô.

 Ngụy Nhất bị ánh mắt nóng bỏng đó nhìn, khuôn mặt lại đỏ lựng lên: “ Em…chị em đâu rồi? Em gọi mà chị ấy ko nghe máy”.

 Tô Thích nói: “Trích Tiên? Đi rồi”.

 Ngụy Nhất ngạc nhiên: “Đi đâu ạ?”.

 Tô Thích nói: “Phóng xe đi cùng bọn Trâu Tướng Quân rồi”, nói xong, nhìn điệu bộ thất vọng của Ngụy Nhất, anh hỏi vẻ quan tâm, “Trích Tiên ko nói với em câu nào à?”.

 “Vâng. Nếu chị em quay lại, anh nói với chị em một tiếng, em về nhà trước rồi nhé”, Ngụy Nhất nói xong, quay người định rời đi.

 Tô Thích chợt thấy vô cùng thương cảm, xem ra, tình cảm của cô chị kia với em gái cũng chẳng ra sao. Nhìn bóng dáng nhỏ bé của Ngụy Nhất dần xa, dường như cô đã sớm quen với sự cô đơn rồi.

 Tô Thích rảo bước đuổi kịp, kéo cánh tay của Ngụy Nhất lại, nói: “Muộn thế này, một mình em làm sao về được? Để anh đưa em về”.

 Ngụy Nhất quay mặt lại, sóng mắt khẽ lay động, tiếp theo là sự ngượng ngùng. Đắn đo suy nghĩ một hồi, cuối cùng Ngụy Nhất cũng ngoan ngoãn nói một câu: “Cảm ơn Tô học trưởng”.

 “Lúc thì học trưởng, lúc thì anh. Chẳng xưng hô cố định gì cả”, Tô Thích khẽ cười, “Em cứ đứng yên ở đây, anh đi lấy xe”. Nói xong anh quay người chạy từng bước dài về phía tầng hầm.

 

Ngụy Nhất mê mẩn nhìn theo bóng hình đang dần biến mất sau màn đêm , chỉ thấy ngay cả dáng chạy của anh, dù thế nào cũng đều rất tao nhã. Khi mặc quần áo cầu thủ hay lúc mặc quần áo thường ngày cũng đều như vậy.

 Mê đắm mãi, đến tận lúc bóng dáng khôi ngô tuấn tú kia đã khuất dạng hồi lâu mà cô vẫn ko thu ánh mắt về được.

Advertisements

15 phản hồi on “Trước là tiểu nhân, sau là quân tử – Một (2)”

  1. pooh nói:

    TEM nha. dành lại phong bì cho Rain muội

  2. HắcTiểuThư nói:

    lâu lâu phải canh lụm tem, tịch thu lun phong bì. . . hô hô * xoa xoa tay, mắt loé sáng*

  3. Tử Linh nói:

    chào cả nhà! truyện này muội đọc rồi, hay lắm đấy! thanks tỉ!
    tỉ nhớ post LBDCLC tiếp nha, muội đang ngồi hóng quá trời luôn nè! hehe!

  4. Be Ruibu nói:

    bạn ơi có thể cho mình link full của truyện này hok??? mình thật sự muốn đọc nó, nếu dc thì thank’s bạn nhiều

    • Meo TML nói:

      Link full e rằng ko có rùi bạn ạ, tr này có bản quyền, vì tình trạng bản quyền nên mình cũng ko dc tiếp tục ost tr này… Vì vậy phải drop em nó để bảo toàn nhà mềnh đc tiếp tục tồn tại… Mong bạn thông cảm

  5. HắcTiểuThư nói:

    zậy là tỷ hỏng có post tiếp tr. này à meo tỷ

  6. Hắc Tiểu Thư nói:

    zậy tỉ mau post lẹ lẹ a * xoa xoa tay, mắt long lanh*

  7. YunYun* nói:

    ưkm nếu kó thể bn dịch tập 2 truyện này giúp mình đk :”D tại kím mua trog nhà sách k kó màk trên mạng k kó up tập 2 này :”) nếu đc. thì tks bn lắm >:D<

  8. Hắc Tiểu Thư nói:

    vậy là meo tỷ drop bộ này à * mắt long lanh*


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s