Photobucket

Photobucket

Photobucket

Blog.Uhm.vNBlog.Uhm.vNBlog.Uhm.vNBlog.Uhm.vNBlog.Uhm.vNBlog.Uhm.vNBlog.Uhm.vNBlog.Uhm.vN

Phục bắt tiểu miêu ly – chap 19


Chap 19

_Loạn… là ai dám cả gan đuổi người của ta?

 

Từ ngoài cửa truyền đến chất giọng cao vút đầy uy nghiêm, Lưu Phi Phi cùng mụ quản gia vừa nhìn thấy nhân vật chủ nhân giọng nói liền như bắt đc vàng, thái độ thay đổi 180o ­vui mừng đến độ chỉ thiếu điều đốt pháo ăn mừng…

 

_Xuyên bá mẫu

 

_Phu nhân

 

Một phụ nữ dáng vẻ cao sang độ chừng đã ngoài 30, nhưng dáng người vẫn lộ rõ những đường nét đặc sắc, nhan sắc ko hề bị thời gian bào mòn, đủ có thể thấy thời còn trẻ bà là một đại mỹ nhân thế nào, nhất là ánh mắt sắc bén khiến người ta phải khiếp sợ, toàn cơ thể toát hết bao nhiêu uy quyền…

 

_Ngoan, có gì ủy khuất nói bá mẫu nghe, bá mẫu sẽ thay con giành lại công đạo – Xuyên Mã Tâm xoa xoa Lưu Phi Phi ôn nhu dỗ dành

 

Lưu Phi Phi ghé tai Xuyên Mã tâm thì thầm gì đó, chỉ biết sắc mặt Xuyên Mã Tâm ngày càng đen lại, mi tâm càng ngày càng thít chặt vào nhau mạnh mẽ… Lưu Phi Phi liếc nàng ngạo nghễ, khóe môi đắc ý tia cười

 

_Ả tiện nhân!!! Hồ ly cái nhà ngươi to gan đến Vương gia trang làm loạn, còn dám dụ dỗ tiểu Vương nhà ta

 

_Này bà già, bà nghĩ mình là ai mà muốn mắng là mắng người như vậy? – Thật quá đáng mà,sáng nay phải hay ko là nàng bước chân trái khỏi giường mà xui xẻo cứ bị người khác lôi ra làm bao tải chửi mắng như vậy a

 

_Vô lễ, ngươi có biết đây là Xuyên Mã Tâm phu nhân, là mẫu thân Vương Tử Phong huynh, chủ nhân nơi này – Lưu Phi Phi phồng mang trợn má hếch mặt cao ngạo lên tiếng thay người

 

Vương Tử Phong một bên mặt đã đen thư Bao Công, nhíu mày kiếm khinh thường xem kẻ hứng người tung, chiếc mũi cao thanh thoát hừ lạnh mấy cái chán ghét…

 

_Lưu Phi Phi, cô nghĩ mình là ai mà ngang nhiên tại đây lên tiếng? chuyện nhà tôi đến lượt người ngoài như cô quản hay sao?

 

Nghe giọng lạnh như băng tảng, Phi Phi mặt xanh mày trắng nuốt khan mấy ngụm khí lạnh lui về sau Xuyên Mã Tâm như một lá chắn an toàn… Mã Tâm liếc mắt đánh giá Thu Ly… “Dáng vẻ trông ra cũng xinh đẹp, nhưng về gia thế thì làm sao sánh đc Lưu gia, con trai ta nhất định là bị ả cho uống bùa chú”…

 

Xuyên Mã Tâm cùng mẹ Lưu Phi Phi trước vốn là bạn đồng học thân thiết như tỷ muội, sau lại cùng lấy chồng 2 người cũng là bạn thân, cả 4 người đồng học đại học là một trang đc mọi người bàn tán xôn xao bởi cả bọn đều hết thảy tài sắc lẫn gia thế đều vẹn toàn… Sau khi Xuyên Mã tâm cùng Du Mỹ Mỹ – mẫu thân Phi Phi cùng lượt sinh hạ 2 tiểu oa nhi một trai một gái, liền vui sướng mà kết thành thông gia, trong lòng bà, Lưu Phi Phi đều đã đc ấn định là con dâu nhà họ Vương, dù là hôn ước kia đã đc giải trừ… Còn có hiện tại bà và Tử Phong lại…

 

_Con sao có thể nói như vậy? Lưu Phi Phi là con dâu tương lai của họ Vương ta, kia ả tiện nhân đó mới là người ngoài…

 

_Mẹ, bà còn có quyền lên tiếng tại Vương trang này sao? Việc ta lấy ai làm vợ thiết cũng ko cần đến lượt bà phải quản – Hắn liếc mắt lạnh lùng hướng mẫu thân, khuôn mặt băng kiến tức giận, lồng ngực một hồi hô hấp dồn dập như thể quả bóng tích khí sắp nổ tung…

 

_Vương huynh, sao huynh có thể vô lễ như vậy với mẹ mình?… – Lưu Phi Phi lời còn chưa phun hết ra liền ngậm lại nuốt thẳng xuống bụng khi bắt phải ánh mắt tựa ma quỷ của Vương Tử Phong…

 

_Đồ bất hiếu, ngươi dám ăn nói như vậy với ta? Ta dù sao vẫn là người đẻ ra cái tiểu tử bất hiếu nhà ngươi – Xuyên Mã Tâm mặt thoáng một khắc trở nên trắng ko còn hột máu

 

_Trong lòng ta bà đã chết từ ngày đó, bà đã bước khỏi cửa Vương gia, còn tư cách gì đến đây giảng đạo lý? Tất cả mau cút hết cho ta… ko tiễn – Tử Phong lạnh lùng thở dài ko khách khí đuổi hết ra ngoài

 

_Ngươi…  – Mã Tâm vừa đến liền bị con trai ko lưu tình đuổi đi tức đến thổ huyết… dù sao chính bà cũng là làm việc có lỗi, ko thể chối bỏ, chỉ biết mắt trợn to nhìn bọn hắn trân trối rồi quay lưng bỏ đi… Trước là thoáng qua việc con trai dẫn tình nhân về nhà, bà liền tức giận đến xem thì thấy Phi Phi, tiểu con dâu tương lai bị chọc đến tím mặt, ko ngờ chính mình cũng ko giữ nổi đc mặt…

 

Căn phòng lại trả về nguyên trạng thái yên lặng, hắn mệt mỏi ngồi xuống giường, khuôn mặt có phần đau khổ cúi gầm…

 

_Này, ngươi ko sao chứ ? – Là lần đầu tiên nàng trông thấy biểu tình này của hắn, hắn luôn một vẻ bá đạo, cao ngạo quyền uy khiến ai cũng phải sợ, là trước giờ chưa từng thấy hắn đau khổ

 

_Uy…, ngươi làm… – bỗng một cỗ lực lưỡng thít chặt eo nàng khiến nàng trở tay ko kịp đã bị hắn ngồi trên giường ôm lấy

 

_Yên, ngoan, một chút thôi – Hắn tựa đầu vào người nàng thấp giọng khàn khàn, bộ dạng giống như tiểu oa nhi làm nũng, đôi mắt sâu đen man mác tia buồn khó nói

 

_Ngươi…là có chuyện sao…? – Nàng ngoan ngoãn đứng yên tại chỗ để mặc hắn ôm, lòng có điểm thương xót

 

_Trong tang lễ của cha anh, bà ta nắm tay gã đàn ông khác đến quỳ trước linh cửu cha, là chồng bà ta chết, nhưng nghiễm nhiên nửa điểm ko có đau khổ… Sau đó bà cùng tình nhân bỏ đi, vứt anh lại cho gia gia nuôi dạy…

 

Giọng nói ngày càng nhỏ, có chút lạc đi, chua chua xót xót… Nàng thấy lòng mình có chút nhói đau…Thì ra hắn cũng là có quá khứ đau buồn như vậy… Đáng thương a…đáng thương…thật đáng…. Hửm?…

 

_Đáng ghét, Tử Phong, mau bỏ ma chưởng ngươi ra – Đang hoài niệm thương cảm cho hắn, cảm giác thân thể đột nhiên nóng lên, liền cúi xuống đã thấy khuôn mặt ma vương cười quỷ dị, ma chưởng hư đốn bắt đầu ko yên mà nghịch ngợm

 

_Bà xã à? Còn gì phải xấu hổ như vậy? Ko phải trên người anh có bao nhiêu cọng lông đều đã đc em nắm hết sao?, như vậy rất ko công bằng nhak, anh cũng muốn xem trên người em là có hết bao nhiêu cọng lông a – Tử Phong vẻ mặt ủy khuất, ánh ma mãnh chằm chằm nhìn nàng đang chuyển thái sắc độ từ hồng sang đỏ gay gắt mà hảo thích thú

 

_Hàm hồ, ta thú ngươi lúc nào? Còn ko mau buông ra, đại sắc lang nhà ngươi…

 

Hắn là làm sao có thể như vậy mau chóng khôi phục? một phút…à ko… 29.99 giây trước là nàng còn đang một lòng cảm thông cùng hắn đau buồn, còn thiết nghĩ hắn thật đáng thương hề hề… Hiện tại có đánh chết nàng cũng ko cho phép nghĩ…

Advertisements

11 phản hồi on “Phục bắt tiểu miêu ly – chap 19”

  1. =]] mặc dù đọc đến đoạn nào là muội đoán hết ra đc tình tiết sau rùi nhưng phải công nhận đọc tiếp vẫn thấy hay:))

  2. meo uj viet’ro~ra co’o^vuong doc.kho’lam’hjx

  3. hề hề chờ hoàn truyện thì đến cướp nhà mèo há há

  4. giang nói:

    hic. tem chậm mất roài!


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s