Photobucket

Photobucket

Photobucket

Blog.Uhm.vNBlog.Uhm.vNBlog.Uhm.vNBlog.Uhm.vNBlog.Uhm.vNBlog.Uhm.vNBlog.Uhm.vNBlog.Uhm.vN

Phục bắt tiểu miêu ly – chap 16


Chap 16

_Ngươi có ý gì?

_Chuyện đó tôi nghĩ em hiểu – hắn đưa tay khẽ vuốt lên chiếc má phấn nộn hồng xinh mềm mại mà mân mê

_Đại sắc lang – nàng hét lên một tiếng, thô bạo đẩy tay hắn ra, mắt nhọn trừng trừng, hận ko một cước đá hắn gắn lên tường keo sơn như tranh

Hắn giơ bạc môi khoe ra đường cong mị hoặc, hướng sát mặt nàng phà từng hơi thở nóng bỏng – Có phải hay ko em cũng muốn…

_Mơ tưởng – Từng tấc da thịt bị tiếp xúc như lửa đc châm đốt nóng bừng, đôi má một tầng phiếm hồng nhu thuận, lí trí cũng mờ mịt dần theo từng luồn hơi thở nam tính, không biết từ lúc nào đã bị hắn đem nhét trong lòng mà chế trụ

_Ngươi tưởng ngươi quý giá lắm sao? Ta là một thân người mẫu a, bất quá cũng ko phải lần đầu tiếp xúc với mỹ nam nha….A – Lời nàng cao ngạo chưa thốt hết, từ eo truyền đến một cỗ đau, cánh tay thép gia tăng lực thít chặt khiến nàng muốn gãy làm 2 đoạn

_Em nghe cho rõ, tôi ko muốn em làm người mẫu nữa, càng ko cho em tiếp xúc với nam nhân khác ngoài tôi

_Bá đạo, sao có thể – hắn làm sao dám bắt nàng từ bỏ công việc của mình, nàng sinh ra đã mang tư chất của một người mẫu, tuy công việc này chỉ dùng để che mắt, nhưng nàng thực rất thích công việc này

_ Nếu em dám cãi lời, ko những tôi đem Ngọc Bảo sứ cấp thành phế liệu mà còn trừng phạt em thích đáng – hắn một giọng ôn nhu, bất quá đúng là có chút đe dọa đi – còn có… tôi muốn em tiếp tục ở lại đây

_Cái gì? – thanh âm từ cổ họng vài phần tăng cao, nàng trợn mắt, há mồm kinh ngạc, ở lại đây ko phải là tự mình chui vào nhà sói sao, kết cấu não nàng ko phải làm từ cám lợn a

_Em ko phải vất vả đến đây để lấy Ngọc Bảo sứ sao? Muốn bỏ cuộc? – hắn hạ thấp giọng, bộ mặt sói trát lớp bơ trở thành mặt thỏ tỏ ý hoài nghi đến tội

_Nghĩ cũng đừng, ta đã thề phải lấy đc Ngọc Bảo sứ mới rời khỏi Vương gia trang a – Trong từ điển của nàng tuyệt ko có 2 từ bỏ cuộc, hắn là chọc trúng huyệt nàng…

_Tôi cũng nghĩ vậy – Hắn cười đến run người, vẻ mặt chiến thắng tà nghễ tựa ma vương  chăm chú nhìn dã miêu trong lòng

_A… – thảm, là sập bẫy hắn, cái đầu thiên tài của nàng cũng chẳng có lúc ko thua cháo loãng là mấy, lại bị trò khích tướng trẻ con này dụ vào tròng, thật mất mặt a, nếu bị truyền ra ngoài thì danh tiếng nàng cất công tạo dựng mấy năm chẳng phải 1 phút đem đổ biển – Hảo, ở thì ở, trước cũng ở, sau cũng ở, nhưng ta cũng có điều kiện…

_Điều kiện? Đc, trừ việc tiếp tục công việc người mẫu và tiếp xúc với nam nhân khác, còn lại, tôi lập tức đáp ứng em – Hắn nheo mắt nhìn hồ ly nhỏ trong lòng, ko biết nàng lại muốn giở trò gì nữa đây

_Hừ – Nàng liếc một cái, hừ hừ hằn hộc – Ta sẽ ko làm việc nhà nữa

_Ân, đc – Cũng tốt, hắn ko muốn nhìn thấy tay nàng đầy vết chai sạn và căn nhà hắn trở thành bãi chiến trường

_Ta muốn mỗi ngày đều có bánh ngọt điểm tâm

_Ko thành vấn đề – dáng nàng có hơi gầy, bất quá người mẫu như vậy thực chuẩn, nhưng với hắn có chút thiệt thòi đi, trước cần vỗ béo nàng một chút phòng tổn thất về sau cho hắn

Nàng gật gù thoải mái mấy phần, ko phải làm gì lại có mỹ thực dâng tận miệng, ko biết hưởng thụ há chẳng để thiên hạ bảo là đồ ngốc, chết xuống cửu tuyền thực ko có mặt mũi gặp lão phụ mẫu nga…

_Nhưng… việc nhà có thể ko làm, còn công việc của Tiết Khả Lâm thì ko thể bỏ

_Sao có thể? Như vậy ta vẫn phải tiếp tục phục vụ ngươi? – Nàng trợn to đôi mắt nhìn hắn ko chớp, tên này là quỷ đầu thai, yêu ma âm hồn trốn ngục lên hành hạ nàng mà

_Ko sai, hay em muốn dọn dẹp, quét tước, tôi ko phản đối a

_Còn lâu, làm thì làm – nàng biễu môi đào ủy khuất chấp nhận yêu cầu, vẫn còn nhẹ nhàng hơn việc mỗi ngày bị mụ mập kia bắt giặt giũ, quét dọn, lau chùi,…

……

….

Vương gia trang nổi tiếng là gia trang có cảnh sắc đẹp nhất nhì trong giới quý tộc, bởi thiết kế tinh tế, hoa viên quy hội nhiều hoa thơm cỏ lạ, còn có núi giả sơn cùng suối nhân tạo chảy dài quấn nhau thành một cảnh sắc tuyệt mỹ, chưa kể khu rừng trúc nhân tạo xanh rì tô nét vẻ mỹ quan thần kì xinh đẹp, kiến trúc hình thái ngôi biệt thự theo kiểu Á – Âu kết hợp, ko đối chọi mà dung hòa thành một thể khối tao nhã, hệ thống an ninh phòng vệ nghiêm ngăc đến nỗi ko một con ruồi con muỗi nào qua lọt, vách tường ngôi nhà đc đặt làm chống âm siếu tốt…

….Rầm….

Từ trong ngôi nhà thiết kế cách âm bật nhất lại có thể sơ xót vang ra một âm thanh thanh thúy như vậy cũng đủ biết người tạo ra âm thanh này nội công lợi hại nhường nào…

Cánh cửa cọt kẹt 2 tiếng khóc ko ra nước mắt lắc lư tỏ vẻ đau đớn… từ phía cửa, bàn chân mạnh bạo tiến thẳng vào chiếc giường ngủ to rộng, êm ái, mà phía trên còn chưng bày một kiệt tác nghệ thuật đang say giấc…

Khuôn mặt xinh đẹp đen quánh như đêm 30, ánh mắt té lửa như muốn ăn thịt người… trên khóe môi thâm trầm giương một đường cong tà ác…

…Bốp…

_Mau dậy cho ta

Nàng đưa chân mạnh bạo phi một cước, tiếng hét chói tai kèm theo sự chuyển động của phẩm vật từ trên giường bay vèo một đường xuống đất… Khuôn mặt đen đỏ cũng vì vậy mà thay đổi sắc hồng, chiếc miệng xinh xắn ha ha đắc ý cười thành tiếng…

_Uy, tiểu dã miêu, em ko thể nhẹ nhàng gọi anh dậy như trước đây sao? – Vương Tử Phong lồm cồm từ mặt đất bò lại lên giường, mặt mày méo mó ko ngừng xoa cái lưng thương tâm…

_Ngủ mơ – Là trước kia phải giả ngu trước mặt hắn, hiện tại thân phận đã lộ, nàng một chút cũng ko cần giữ lễ nghi – Nếu bất mãn có thể cho ta từ chức a

_Em là ngủ mơ – hắn nhại lại lời nàng, thuận tay kéo ngã tiểu dã miêu vào lòng hảo hảo trừng phạt

“A” một tiếng, nàng đã bị cấp lên giướng, còn có bị hắn chế trụ đè lên, tư thế thực ám muội…

_Tại sao lại giả trang? – Hắn nheo mắt bất mãn nhìn nàng, mái tóc rối xù, làn da nâu xấu xí, còn có bộ dáng lôi thôi thường ngày, bất quá là đôi mắt này ko thể giấu diếm đi

_Ta là làm tròn bổn phận của Tiết Khả Lâm a…ô.. – Lời vừa ra đã bị hắn nuốt gọn, đôi môi rực cháy mạnh mẽ xâm lăng, 2 đầu lưỡi đinh hương như rượt bắt quấn lấy nhau chơi đùa, bao nhiêu khí lực đều bị tên ác ma này cướp sạch, đầu óc mờ mịt dần lí trí,…

Đến khi cơ thể chỉ còn như cọng bún tàu, hắn mới nhẹ rời đi, 2 má nàng nhiễm hồng nhu nhu như 2 quả đào chín đầy mỹ lực mời gọi nếm thử, hắn cũng ko khách sáo mà cắn nhẹ trêu đùa làm nàng rên lên tiếng …

_ Từ nay ko cho phép hóa trang nữa

_Vì sao? – nàng thở hổn hển, nhíu mày nghi hoặc nhìn hắn

_Anh thích trông con người thực của em – Hắn ôn nhu thủ thỉ vào tai nàng, còn ác ý cắn cắn, thổi nhẹ

Nơi mẫn cảm bị trêu chọc mà cả người co lại, đôi má phấn hồng tăng thêm mấy độ sắc hồng… Nàng đẩy hắn ra, bộ mặt ủy khuất bất cần lời nói của hắn mà phản bát

_Chán ghét, nhưng ta lại thích bộ dạng này

_Là ko chịu ngoan ngoãn? – Hắn cười tà tà liếc nhìn nàng

_Ngươi muốn gì? Mau ngồi dậy, sắp đè chết ta – mùi nguy hiểm sộc lên mũi, nàng hồ nghi nhìn khuôn mặt tựa ma vương nham hiểm mà toàn thân bỗng chốc truyền đến một trận da gà, tóc gáy muốn dựng lên

_Em cũng nên làm quen dần với việc này đi – hắn cười đến nguy hiểm nói khẽ, làm cho khuôn mặt vừa hạ hỏa phút chốc lại bùng lên đỏ gây gắt

_Ngươi…chán ghét…a …ngươi làm gì? – Vừa thấy hắn dịch thân người ngồi dậy, lồng ngực thở ra nhẹ nhõm chưa xong thì bị hắn một tay vác lên như bao tải, hướng nhà vệ sinh mà đạp cửa đi vào

_Gọi tên anh – Hắn để nàng ngồi lên bệ rửa mặt, bắt nàng đối diện trực tiếp, trầm giọng ra lệnh

_Uy? – Nàng ngoáy tai để xác định tai mình ko hỏng, hắn là bị cái gì mà tự nhiên lại…?

_Nếu em ko muốn anh ném vào bồn tắm thì mau gọi tên anh – Hắn vẫn đều đều giọng, có chút nguy hiểm

_Ngươi… -Nhìn mặt hắn ko có vẻ gì là đang đùa bỡn a, gọi thì gọi, ta tru tréo tên nhà ngươi, mau xuống địa ngục a – Vương Tử Phong

_Tên

_Vương Tử Phong

_Bỏ họ anh… gọi tên

_Tử Phong

_Tên anh – giọng nói xuống đến tầng thấp nhất, còn có khí lạnh như hầm băng…

_P…Phong

_Tốt, từ nay chỉ đc gọi tên anh, rõ chưa?

_Đc rồi, biết rồi, mau thả ta xuống – Nàng chán ghét đẩy hắn ra, trái tim có mấy phần đập loạn, cứ thế này ko khéo nàng thực trụy tim mất

_Chưa đc

_Uy, còn gì…. A

…Ùm…

Một tiếng la thất thanh xé hết bầu ko khí ngộp ngạt, da thịt truyền đến cảm giác ấm áp của nước nóng xâm nhập, toàn thân nàng chìm trong bồn tắm, lớp kem bôi giả da gặp xà phòng cũng theo đó mà tan sạch, lộ ra làn da trắng ngần mềm mại…

_Sao ngươi dám… – Nàng tức giận trừng trừng nhìn hắn

_Từ nay nhớ ko đc cải trang nữa, nếu ko tự thân anh sẽ tắm cho em – Hắn cười đến quỷ, khuôn mặt nham hiểm nheo lại nhìn chăm tiểu miêu đang giơ vuốt tứ giận

Thấy hắn nhìn mình đăm đăm, khuôn mặt cũng cứng lại cùng hơi thở khó khăn nặng nề kì lạ, hướng theo ánh mắt hắn nhìn xuống, lớp quần áo trên người ướt sũng mà bám chặt vào người, lộ ra đường cong đẹp mê hồn, chiếc áo lót màu đen càng thập phần tăng thêm sự quyến rũ…

_Đáng ghét, mau ra ngoài – Nàng hét lên tức giận, tiện tại đem nước tạt thẳng vào hắn dập đi hỏa dục đang bùng lên trong hắn

Vương Tử Phong ủy khuất, vẻ mặt chịu thiệt cười sảng khoái rời đi…

_Hôm nay anh thật may mắn a

Cánh cửa phòng tắm đóng lại, hắn còn nghe một tiếng la thất thanh đầy phẫn nộ của sủng vật mà ko kiềm nổi ngã xuống giường ôm bụng cười ngặt ngẽo

Advertisements

2 phản hồi on “Phục bắt tiểu miêu ly – chap 16”


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s