Photobucket

Photobucket

Photobucket

Blog.Uhm.vNBlog.Uhm.vNBlog.Uhm.vNBlog.Uhm.vNBlog.Uhm.vNBlog.Uhm.vNBlog.Uhm.vNBlog.Uhm.vN

Trước là tiểu nhân sau là quân tử


Đôi lời tân sự: Khi mèo post truyện nài, có lẽ sẽ có nhìu bạn thốt rằng “Trời ơi, con mèo này thật ba rọi”, cũng sẽ có nhìu câu hỏi như “Truyện cũ thế nào?”, “Tính Drop hả?”, “Bao giờ ra chap mới?”…. ^^!

Đây là lần đầu tiên mèo post một truyện ko phải do  mình viết, đây là một tác phẩm của chị Tào Đình, một tác giả tên tuổi truyền miệng ko thể thiếu đối với các teen iu thik tiểu thuyết ngôn tình. Truyện này đã xuất bản thành sách, gồm 2 quyển của nhà xuất bản Bách Việt, mèo rất đắn đo khi chọn truyện này để post,do có lẽ truyện này có bản quyền nên hầu như ko thấy post ở đâu ngoài trang của BV, nhưng do là làm pic nên hơi khó đọc, mèo post truyện này là phải soạn word. Mí hum trước nghe Rain trút bầu tâm sự dạo này ko có truyện gì coi đc, tình cờ mèo xem truyện này thấy rất tâm đắc nên quyết định chọn em nó làm quà cho Rain muội mừng nàng thi tốt kì thi tốt nghiệp đạt đc kết quả như mong muốn… Đồng thời chúc mừng các sĩ tử vừa trải qua kì chiến đấu hóc búa, chúc các bạn có kết quả như mong mún giống Rain muội

Mèo vẫn sẽ tiếp tục post các truyện đang dang dở tại gia trang, ko có tình trạng drop. Riêng truyện “Trước là tiểu nhân  sau là  quân tử”  của Tào Đình, mèo vẫn lo sợ về vấn đề bản quyền, nên chỉ post tại gia với mục đích phi thương mại, vì vậy các bạn vi lòng ko mang đi nơi khác, nếu có yêu cầu drop truyện do bản quyền mèo sẽ drop bất cứ lúc nào, ai mún xem có thể liên lạc vs mèo bằg YH hoặc mua sách xem lun ^^!

Tặng nàng Rain nhà ta, chúc muội tiếp tục thành công trên con đường học tập… 

Tặng các bạn đọc giả vẫn lun ủng hộ gia trang mèo trong suốt thời gian vừa qua, coi như món quà chữa cháy cùng thay lời xin lỗi và cám ơn các bạn… CHúc mọi người lun vui vẻ…

Chương Một : Đã ko còn là lần gặp gỡ đầu tiên nữa (1)

Việc thầm yêu trộm nhớ cũng giống như loài rêu mọc ở nơi tối tăm ẩm ướt, dù ko đc ai biết đến nhưng lại xanh tốt umm tùm.

Ngụy Nhất đã thầm thương trộm nhớ anh.

Ngụy Nhất ko thể ngờ rằng, lần gặp lại anh sau đó lại khiến cô rơi vào hoàn cảnh như vậy.

Ngụy Nhất vốn sở hữu làn da trắng ngần, vừa mịn màng nõn nà, căng tràn sức sống, dường như ko nhìn thấy lỗ chân lông. Trâu Tướng Quân, người lớn hơn cô chín tuổi đã từng thốt lên rằng: “Cô bé có làn da thật đẹp”.

Làn da của Ngụy Nhất đẹp đến nỗi mọi phụ nữ đều phải ghen tị. Trước giờ cô ko hề trang điểm, da mặt cũng chẳng nổi mụn. Hôm đó xem như ông trời đã mở mắt rồi, tự dưng khiến cô nổi đầy nốt mẩn đỏ khắp mặt

Một chiếc BMW màu bạc dừng lại trước tòa biệt thự.

Ngụy Nhất nghiêng qua ngó lại, ngắm kỹ khuôn mặt mình trong gương chiếu hậu. Cộng thêm sức nóng như thiêu đốt của mặt trời, những nốt mẩn đỏ trên mặt cô ngày càng nổi rõ. Nốt mụn đỏ to nhất,ngoan cố nhất lại hiên ngang ngự trị trên chóp mũi, rất có phong cách lãnh tụ. Ban nãy, cô giúp việc lại vừa đon đã giới thiệu một loại cao bôi gia truyền dùng để chữa dị ứng , bôi ngay lớp cao bóng nhẫy ấy lên mặt cô, càng khiến cô trông thê thảm vô cùng.

Cuối cùng, Ngụy Nhất quay sang nói với chị bằng giọng thăm dò: “ Chị, em thật sự ko muốn đi, em ngồi trên xe đợi chị nhé”

Ngụy Trích Tiên đưa tay lên nhìn đồng hồ, không nói câu gì. Chính trong lúc Ngụy Nhất nghĩ rằng chị mình đã đồng ý, giọng nói lạnh lùng của Ngụy Trích Tiên bỗng vang lên “Hôm nay là sinh nhật của Trâu Tướng Quân”

Ba chữ “Trâu Tướng Quân” này, ngay cả đối với cô giúp việc nhà họ Ngụy cũng như sét đánh ngang tai, danh nổi như cồn. Đó chính là vị hôn phu của Ngụy Trích Tiên. Người đàn ông đó, Ngụy Nhất đã từng gặp một lần, vẻ bề ngoài rất điển trai nhưng tính cách lại vô cùng nghiêm túc.

Ngụy Nhất cảm thấy ngứa ngáy khắp mặt, đưa tay lên mặt xoa xoa vài cái: “Trâu Tướng Quân là bạn trai chị, có phải của em đâu”

Ngụy Trích Tiên cười lạnh lùng: “Nếu là bạn trai của chị, em còn ngại gì nữa?”

Ngụy Nhất dẩu môi, ko biết phải ứng phó thế nào, đành bước xuống xe theo chị

Tòa biệt thự bốn tầng trước mặt được xây đơn giản nhưng có khí thế. Lan can trắng muốt, xích đu tĩnh lặng, cây cối xanh um, nước hồ trong biếc, một chiếc thuyền nhỏ đậu ở chỗ nước cạn. Người đến dự tiệc khá đông, bên trong cổng là quang cảnh nhộn nhịp khách khứa qua lại. Ngụy Trích Tiên dáng người thanh cao, đôi chân thon dài sải từng bước về phía trước, tay khẽ nâng tà váy, đi vào bên trong ngôi biệt thự một cách quen thuộc. ngụy Nhất lấy tay che mặt, cúi gằm xuống, ngập ngừng bước theo sau. Vừa bước qua cổng chính, do ko để ý, Ngụy nhất đâm sầm vào một chàng trai vừa định bước ra, đầu cô dúi thẳng vào vầng ngực săn chắc và cứng như đá của chàng trai đó. Cú va chạm khiến Ngụy Nhất mất thăng bằng, may mà một đôi tay khỏe mạnh, rắn rỏi kịp thời đỡ lấy giúp cô ko ngã. Sau khi đứng vững rồi, Ngụy Nhất liếc nhìn chàng trai đang khoác trên người bộ comple màu trắng bạc được may rất vừa vặn, ko quên nói câu cám ơn.

Chàng trai mà Ngụy Nhất ko may va phải đó có ngoại hình cực kỳ khôi ngô tuấn tú, mỗi tội tính cách ko đc hòa nhã cho lắm. Anh ta ko thèm nói câu nào, khuôn mặt thanh tú sa sầm lại, cặp lông mày khẽ nhíu, ánh mắt sắc lạnh cứ nhìn chằm chằm Ngụy nhất từ đầu tới chân.

Sau khi nhìn kỹ khuôn mặt nổi đầy mẩn đỏ vô cùng khôi hài của Ngụy Nhất, anh ta khẻ sững lại, sau đó nhếch đôi môi mỏng lên đầy chế giễu.

 Ngụy nhất chui qua cánh tay anh ta, lỉnh ngay đi như một chú thỏ.

Trâu Tướng Quân quay đầu lại, nhìn theo bóng dáng nhỏ bé của Ngụy Nhất đang khuất dần, ngây người suy nghĩ hồi lâu

Ngụy Nhất vừa vào đại sảnh của tòa biệt thự liền nhìn thấy bóng dáng tuyệt thế giai nhân của chị gái. Đang định tiến lại gần, cô bỗng nhận ra chị gái đang nói chuyện rất vui vẻ với một chàng trai khôi ngô lịch lãm vô cùng, phát hiện đó khiến Ngụy Nhất kinh ngạc tới mức chôn chân ngay tại chỗ.

Hôm nay, Ngụy Nhất đi cùng chị gái tới dự tiệc sinh nhật của Trâu Tướng Quân.

Ngụy Nhất ko thể ngờ rằng, ngay chính trong nhà của Trâu Tướng Quân, cô lại gặp được người mà cô thầm thương trộm nhớ: Tô Thích!

Ngụy Nhất từng nghe đám bạn kháo nhau về anh chàng Tô Thích này. Nghe nói anh ta rất thích các cô gái đẹp.

Quãng thời gian đó, Ngụy Nhất đã rất chú ý tới ngoại hình của mình, cô uốn tóc xoăn, đeo nữ trang, mặc những chiếc váy lụa, ko quên xách theo những chiếc túi xách mặc dù chẳng có tác dụng gì nhưng lại rất thời trang. Dù cô ko biết lúc nào có thể gặp được anh ấy, nhưng cô luôn hy vọng, cho dù bất cứ thời điểm nào, hoàn cảnh nào, khi anh ấy nhìn thấy cô, cô cũng xuất hiện với hìnhảnh đẹp nhất. Cô có thể ngước đôi mắt trong sáng, ung dung tự tin chào anh ấy, nói, Xin chào, anh cũng ở đây à?

Nhưng, Ngụy Nhất đâu ngờ rằn, lần gặp gỡ ấy lại rơi vào hoàn cảnh thế này cơ chứ?

Ngụy Nhất nhanh chóng liếc mắt ngắm lại khuôn mặt mình trên chiếc cột đá bóng loàng, ngay lập tức nước mắt rưng rưng – những nốt mẩn đỏ trên mặt đã lan lên cả trán, thậm chí còn sưng phồng lên nữa.

Ngụy Nhất còn đang nghĩ xem nên làm thế nào để lẩn trốn khỏi đây một cách êm thấm thì Ngụy Trích Tiên đã nhìn thấy cô, vẫy tay gọi: “Nhất Nhất! lại đây!”

Ngụy Nhất ko còn các hnào khác, đưa tay lên ôm mặt, dềnh dàng bước về phía trước.

Ngụy Trích Tiên kéo tay Ngụy Nhất lại, trách mắng vài câu rằng ko được tự ý đi lung tung rồi giới thiệu với chàng trai cao lớn đang đứng bên cạnh: “ Tô Thích, đây là em gái tớ, Ngụy Nhất”

Một tay của Ngụy Nhất vẫn đang đưa lên che kín khuôn mặt của mình.

Ngụy Trích Tiên đang rất phấn khích, phá lên cười sảng khoái, chỉ vào Tô Thích và nói: “ Chị và Tướng Quân, cả Tô Thích nữa, đều là bạn học thời trung học. Nhất Nhất, mau bỏ tay xuống đi, ko được mất lịch sự như thế!”.

Ngụy Nhất yên lặng, nhưng vẫn chọn cách bỏ tay xuống. CÔ khẽ liếc về phía Tô Thích một cái, vừa hay bắt gặp ánh mắt ấm áp của anh

Hôm đó là một ngày nắng to trong tiết trời đầu xuân, ánh mặt trời luôn khiến người ta thích thú. Ánh nắng xuyên qua lớp cửa kính, chiếu rọi thật đúng chỗ. Chính lúc ấy, Tô Thích đứng dưới ánh mặt trời, đôi mắt lá răm thon dài, đuôi mắt hơi xếch, phảng phất một nụ cười ấm áp, thật đẹp.

Sau khi nhìn thấy khuôn mặt đầy nốt mẩn đỏcủa Ngụy Nhất, nét cười trên môi tô Th1ich lại càng hiện rõ hơn.

Ngụy Nhất nhớ lại, mới chỉ vài tháng trước đây, cô từng thổ lộ nỗi lòng mình với Tô Thích, giờ chỉ thấy tê hết cả da đầu. Bối rối khó xử tới nỗi tay chân thừa thãi ko biết làm gì, mặt mũi đỏ lựng hết lên, cũng may lúc đó, mặt cô toàn những nốt mẩn đỏ nên đối phương nhìn ko rõ vẻ xấu hổ của cô, chỉ có thể thấy một đôi tai mềm mại đang đỏ rực lên một cách bất thường.

Sau một hồi bối rối khó xử, Ngụy Nhất lại tự an ủi bản thân: Người ta là luật sư danh tiếng, một ngày phải giải quyết trăm công nghìn việc, làm sao có thể biết đc cô nhóc thầm để ý tới mình cơ chứ, e rằng anh ấy đã sớm quên cô là ai rồi. Nghĩ vậy, Ngụy Nhất cảm thấy yên tâm hơn một chút.

Tô Thích rất nhẹ nhàng, lúc nào cũng mỉm cười, ngay giọng nói cũng mang cả tiếng cười. Tô Thích nói với Ngụy Nhất: “Lại là em”.

Từ “lại” đó vừa phát ra, Ngụy Nhất thấy toàn thân mình run bắn lên.

Ngụy Trích Tiên có phần nghi hoặc: “Nói đúng hơn, em gái tớ cũng là sinh viên của Đại Học S, cùng trường với cậu. Tô Thích, hai người quen nhau rồi à?”

Tô Thích chắp hai tay sau mông, khom người ngó ngó khuôn mặt của Ngụy Nhất rổi cười nói: “Chắc là nhận nhầm người rồi. Cô b1 mà tớ quen xấu hơn cô bé này nhiều”

Ngụy Nhất khẽ nhất môi lên, dở khóc dở cười

Ngụy Trích Tiên bật cười một tiếng, hích vào người Ngụy Nhất, nói: “Nhất Nhất, chào anh Tô đi”.

Đám người Tô Thích đó rõ ràng lớn hơn Ngụy Nhất những chín tuổi, cô liệu chừng tiếng gọi “anh” này cũng chẳng làm sao lơ đi được. Ngụy Nhất động đậy đôi môi, Cố rặn ra một nụ cười, ấp a ấp úng nói: “Em chào anh Tô”.

Anh chàng Tô Thích này quả là người đc giá odục tốt, khi nói chuyện thường chăm chú nhìn về phía đối phương, ánh mắt khiêm nhường, hiền hòa nhưng lại có thể khiến Ngụy Nhất buông vũ khí đầu hàng. Điểm cần nói rõ ở đây chính là đôi mắt lá răm của Tô thích. Đôi mắt đó đúng là đc ông trời ưu ái có khác, đuôi mắt hơi xếch, đồng tử trong veo, khó có đại diện nào của phái đẹp từ độ từ mười bốn tới bốn mươi chống nổi sức hấp dẫn của nó. Dù Ngụy Nhất có may mắn trở thành nhân vật chính trong câu chuyện thì cũng không thể thoát khỏi nó.

Tô Thích cười thân thiện, đưa bàn tay phải khô ấm ra, nói, “Ngụy nhất, xin chào”.

Ngụy Nhất vộ vàng lau lau tay cào vạt áo cho khô mồ hôi rồi mới dám đưa ra, ngay lập tức đã bị bàn tay anh nắm chặt.

Từ trước đến nay, cô ko hề biết rằng bàn tay của đàn ông lại to và dày với những ngón tay thon dài đẹp đẽ như vậy.

Tô Thích nói với Ngụy Trích Tiên: “Hai người là chị em ruột à? Chú Ngụy có tới hai cô con gái? Thế mà trước đây bọn tớ ko biết”.

Ngụy Trích Tiên nói:” Đương nhiên là chị em ruột rồi. Cậu nhìn xem, chị em tớ giống nhau đấy chứ!”, nói xong, cô nghiêng người, ghé sát mặt của mình cạnh khuôn mặt của Ngụy Nhất để Tô Thích tiện so sánh.

Ngụy Nhất ngước khuôn mặt đầy mẩn đỏ lên, bất đắc dĩ nhìn chị gái một cái. Ngụy Trích Tiên lúc đó đang trang điểm rất lộng lẫy, vô cùng xinh đẹp, kiều diễm.

Tô Thích quả nhiên chăm chú nhìn Ngụy Nhất một lượt từ đầu tới hcân rồi mới nói: “Ko giống lắm”.

Ngụy Nhất bị cặp mắt đang mang vẻ cười cợt kia nhìn chằm chằm, có phần hơi tự ti, lại đưa tay lên che mặt.

Tô Thích nhìn  Ngụy Nhất vài cái đầy ẩn ý sau đó quay sang tiếp các bạn khác.

Khi anh ấy đã đi rồi, Ngụy Nhất mới thở phào một tiếng, bấy giờ cô mới phát hiện áo mìh đã ướt đẫm mồ hôi.

Chốc Chốc lại có người đến chào hỏi Ngụy Trích Tiên, ko thể tránh khỏi việc họ quay sang nhìn Ngụy Nhất một cái đầy ngạc nhiên. Ngụy Trích Tiên ôm em gái vào lòng, nở nụ cười rạng rỡ, hỏi: “Mọi người nhìn xem chị em chúng tôi có giống nhau ko nào?”.

Ánh mắt mọi người cùng chuyển từ kinh ngạc sang thương hại, dường như đều muốn nói rằng, sao cậu lại có một cô em xấu xí như vậy.

Ngụy Nhất bỗng hiểu ra mục đích mà hôm nay Ngụy Trích Tiên nhất định phải đưa cô đến đây, đóa hoa hồng rực rỡ luôn phải có lá xanh tô điểm bên cạnh. Dám khẳng định rằng, hôm nay cô đến đây để đóng vai lá xanh tô điểm rồi.

Lúc đó, chàng trai mặc comple màu bạc được may vừa vặn sải từng bước dài tiến đến. Chàng trai đó có đôi lông mày lưỡi mác, hai mắt sáng ngời, ngũ quan ngay ngắn, đứng trước mặt mọi người với khí t hế hiên ngang, các trang tuấn kiệt trong phòng mặt tái đi ko ít. Anh ta đứng trong đám đông, đưa mắt khẽ liếc xung quanh một vòng, ko tức giận nhưng lại rất có uy, cuối cùng, ánh mắt dừng lại trên người Ngụy Nhất, nhếch miệng nói: “ Cô bé xấu xí này do ai đưa tới vậy?”.

Ngụy Nhất nhận ra anh ta, chính là người mà ban nãy va phải cô ở ngoài cổng. Vừa rồi, nhất thời cô ko nhận ra, giờ nhìn kỹ lại mới nhớ, thì ra một năm trước người đó đã xuất hiện ở nhà họ Ngụy với tư cách là bạn trai của Ngụy Trích Tiên. Cho dù bộ óc bị nghiền nát, cô vẫn có thể nhớ hết những lời kinh thiên động địa mà anh ta đã nói với cô cách đây một năm.

Anh ta chính là Trâu Tướng Quân. Phải rất nhiều năm sau, Ngụy Nhất mới cảm nhận đc một cách sâu sắc thế nào là người giống như tên

“Tướng Quân, đây là em gái của em, là Ngụy Nhất mà!”, Ngụy trích Tiên làm ra vẻ trách móc, bước về phía trước níu lấy tay của Trâu Tướng Quân , điệu bộ thân mật, “Anh đã từng khen nó có làn da thật đẹp đấy thôi”.

Ngụy Nhất vô cùng sầu não, thầm nghĩ: Chị còn dám nhắc đến hai chữ “làn da” nữa sao?

Trâu tướng Quân khẽ nhếch mép nói: “Những cô gái mà anh từng khen nhiều lắm”.

Đúng lúc Ngụy Nhất vừa ngước mắt lên thì vừa hay bắt gặp anh ta đang tiến mấy bước về phía mình với điệu bộ hiên ngang chỉ thuộc về riêng anh ta khiến cô sợ đến nỗi vội cúi gằm mặt xuống.

Ngụy Trích Tiên nói: “Nhất Nhất, chào anh Trâu đi. Hôm nay anh ấy là chủ nhân của buổi tiệc đấy!”.

 “…” Khi Ngụy Nhất còn đứng ngây ra, chưa kịp phản ứng gì thì Trâu Tướng Quân đã vội tiếp lời ngay:

“Chi bằng gọi phéng là anh rể đi”, giọng nói của anh ta trầm ấm dày dặn, nghe vô cùng hấp dẫn.

“Tướng Quân!”, nét mặt Ngụy Trích Tiênlộ rõ vẻ vui sướng, nửa nũng nịu, nửa giận dỗi, cơ thể lại càng lả lơi, dựa cả vào người Trâu Tướng Quân.

Ngụy Nhất khẽ chào tiếng anh Trâu. Trâu Tướng Quân làm ra vẻ ko nghe thấy, lạnh lùng buông một câu: “Dị ứng thì ko được ra nắng, sao ko ở nhà hả?”.

Ngụy Trích Tiên vội nói: “ Bọn trẻ bây giờ ham chơi hơn tụi mình ngày xưa nhiều. Hôm qua còn đến nhà bạn uống rượu, chơi đến tận trưa nay mới về, nghe nói nhà anh tổ chức tiệc sinh nhật, lại nhất định đòi em đưa đến cho vui. Nó năn nỉ tới nỗi em ko biết làm thế nào cả nên đành đưa đi cùng”.

Ngụy Nhất ko biết phải nói thế nào nữa, tay gãi gãi chỗ ngứa, đưa mắt nhìn về hướng khác, ko nói lời nào.

Sau đó, Ngụy Trích Tiên để mặc Ngụy Nhất tự kiếm đồ ăn, còn mình thì kéo Trâu Tướng Quân đi chỗ khác. 

About these ads

28 phản hồi on “Trước là tiểu nhân sau là quân tử”

  1. solskin94 nói:

    tem a , ta rất là kết tào đình a

  2. HắcTiểuThư nói:

    ơ . . . vậy là Rain sn 94 à. . *xoa xoa tay. . mắt loé sáng*

  3. HắcTiểuThư nói:

    a. . . vậy là Hắc hơn Rain 3 tuổi lận a. . . chậc. . . nhìn lại sao mình già đi nhanh thế nhỉ. . . * mắt em nhìn về nơi xa xa lắm*

  4. HắcTiểuThư nói:

    chưa lão đâu mèo. . . * ôm ôm an ủi*

  5. HắcTiểuThư nói:

    hổng sao. . . .già cũng có cái lợj của già. . . mà chưa piết là lợi chỗ nào thui. . .nín nín nàng mèo * mắt long lanh*

  6. HắcTiểuThư nói:

    *ôm ôm meo tỷ* a. . a . . .a . . .meo tỷ *ôm hun chóc chóc*

  7. Lâu quá rồi mới ghé lại nhà mè0. cho bư cốc trà đc hem? vừa nhâm nhi trà vừa thưởng thức tr của mè0.*cuoi toe toét*

  8. HắcTiểuThư nói:

    a. . . . *mắt long lanh*

  9. Amy nói:

    bạn Mèo a bạn làm tập 1 em là tập 2 của bộ “Trước là tiểu nhân sau là quân tử ” đc không?

    • Meo TML nói:

      chị ko dám hứa em ơi!! vì bộ này có bản quyền, tất cả các wes trc từng đăng tr này đều bị off sạch, chị sợ chị em mình còn cố tình làm thì tương lai hai nhà phải dọn ra đường mất!! ^^! em suy nghĩ kĩ đi nhak…

  10. linhlinh nói:

    post hết đi bạn ơi

  11. Thư nói:

    Sao k thấy up hết truyện vậy bạn?


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 59 other followers